Kết quả tìm kiếm cho "hao cơm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2280
Lễ hội Dua Tpeng tại xã Lộc Hưng không chỉ là ngày hội rực rỡ sắc màu mà còn là thể hiện việc tiếp nối và phát huy các giá trị di sản, khẳng định vị thế của văn hóa Khmer.
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Nghề thêu thổ cẩm từ lâu đã gắn bó mật thiết với đời sống của người Dao đỏ. Ở xã Tiên Nguyên, những đường kim, mũi chỉ tỉ mỉ vẫn được người dân gìn giữ, trao truyền qua nhiều thế hệ, góp phần lưu giữ hồn cốt văn hóa dân tộc.
Không cần vốn lớn hay biển hiệu hào nhoáng, nhiều hộ dân vẫn tạo dựng được nguồn thu nhập ổn định từ quán ăn gia đình, duy trì nhịp sinh kế.
Hội liên hiệp phụ nữ (LHPN) các địa phương triển khai nhiều mô hình thiết thực, hỗ trợ hội viên phát triển kinh tế, ổn định cuộc sống.
Với phương châm “Nhà nước và Nhân dân cùng làm”, nhiều cây cầu nông thôn ở 2 xã Vĩnh Hanh và An Châu được Nhân dân xây dựng kiên cố, thỏa niềm mong mỏi của người dân.
Phát huy tinh thần “tuổi cao - gương sáng”, nhiều người cao tuổi các xã Vĩnh Tuy, Vĩnh Hòa Hưng, Định Hòa tích cực phát triển kinh tế gia đình và làm việc có ích cho cộng đồng.
Liverpool bỏ lỡ thời cơ chiếm lấy vị trí thứ 4 của Aston Villa khi hòa 1-1 với Tottenham Hotspur trên sân nhà Anfield.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.
Giữa nhịp sống hối hả hiện đại, nhiều người đang tìm về những giá trị nghệ thuật nguyên bản để cân bằng tâm hồn. Trong đó, tranh cát nổi lên như một hiện tượng văn hóa thu hút sự chú ý của giới mộ điệu bởi tính độc bản và sự tỉ mỉ. Từng hạt cát nhỏ bé qua bàn tay tài hoa của nghệ nhân đã hóa thành những tác phẩm tranh cát mang đậm hơi thở cuộc sống. Tác phẩm không chỉ là vật trang trí mà còn chứa đựng triết lý nhân sinh sâu sắc.
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Làng tôi nằm bên sông. Dòng sông chảy ngang đầu làng thì gặp một ghềnh đá lớn, phải nghiêng mình chao sang bờ bên kia, để lại phía sau một vòng xoáy sâu hun hút, tròn như cái chảo nấu mật mía. Người đi sông sợ nhất là chỗ nước xoáy ấy, còn lũ trẻ chúng tôi thì coi đó là nơi chẳng có gì đáng sợ, thậm chí chỗ đấy đầy mê hoặc.